7 phút đọc17/12/2025
Nấm Linh Lung
Một nhà sư đang trên đường tìm đến Vấn Tâm Tự, chẳng may lạc mất lối đi; là lạc đường hay lạc mất bản tâm...
#co-phong
Trời chiều bảng lảng, con đường núi quanh co, thưa vắng bóng người. Hai bên con đường mòn chật hẹp, từng chiếc lá tùng rơi lác đác. Trên con đường mòn ấy, có một bóng hình cô độc, đang lãng du giữa chốn giang hồ. Y thân mang áo vải, hông đeo trường kiếm, từng bước âm thầm hướng về phía tây.
Bỗng đằng trước y, sau khúc quanh, có tiếng gậy trúc đều đặn chạm vào những hòn đá trên đường. Y tiếp tục bước. Đằng sau một thân tùng xuất hiện bóng dáng một vị sư già trong bộ áo cà sa màu nâu, dáng người gầy gò, trong đôi mắt mờ đục có lẫn chút bi thương. Từng bước của nhà sư nặng như chở theo cả núi sầu.
Vừa trông thấy y, nhà sư chắp tay, cúi đầu:
“A-di-đà phật. Gặp mặt là duyên. Thí chủ, bần tăng nghe nói trên núi này có một loại nấm gọi là nấm linh lung. Thí chủ có vẻ thường hay lui tới núi này, chẳng hay có thể bố thí cho bần tăng ít nấm linh lung chăng?”
Kiếm khách dừng lại, nhìn nhà sư có chút bất ngờ. Rồi y lại khẽ cười và bảo:
“Đại sư, đường trường vốn khắc nghiệt, nếu ta có nấm linh lung kia, ắt dâng ngay không tính toán. Nhưng thứ người tìm vốn chẳng nằm trên lộ trình này. Nói ta nghe... cớ sao một nhà sư tâm trí thanh tịnh lại tìm cầu vật phàm tục?”
Nhà sư khẽ ngẩng lên, đôi mắt ông mông lung, giọng như vọng về quá khứ xa xăm:
“Nghe truyền những cây nấm linh lung có thần lực giúp người ta thoát xác thân, để tâm du hành vào cõi ảo.”
Kiếm khách nhìn nhà sư hồi lâu.
Y vốn đi nhiều nơi, thấy nhiều hạng người. Trong đó, không thiếu những kẻ u mê ngu muội. Nhưng từ trong ánh mắt nhà sư, kiếm khách lại thấy không phải là u mê, mà là nỗi tuyệt vọng và khát khao được giải thoát không thể giả tạo.
"Lời truyền khẩu thì nhiều lắm, đại sư... nhưng phần lớn lại chẳng đáng tin, vì chúng sinh ra từ mong ước chứ không phải chân lý. Dẫu cho nấm ấy thật có thể đưa tâm vào cõi ảo, thì ảo cảnh cũng chẳng mang lại giác ngộ cho ngài. Ta xin được hỏi: người tìm thần lực... hay chỉ muốn chạy trốn những gánh nặng đang đè nặng trong lòng mình?”
Một làn gió thoảng lướt qua. Nhà sư lại cúi đầu, giọng nặng trĩu buồn:
“Từ khi tiểu nữ qua đời, bần tăng chẳng còn tha thiết gì với hồng trần... nên mới tìm nương nhờ cửa Phật.”
Kiếm khách thở nhẹ, hơi thở hòa cùng làn gió phất nhẹ tà áo y.
“Đại sư, thành thật chia buồn. Không ai làm cha mẹ mà lại nên sống lâu hơn con mình... nhưng trốn tránh thế gian không phải là liều thuốc cho nỗi đau ấy. Tâm người muốn nương nhờ cửa Phật để cầu tĩnh lặng, nhưng sự tĩnh lặng dựa trên sự trốn tránh sẽ dễ dàng sụp đổ dù chỉ với một cái chạm nhẹ nơi đầu ngón tay. Ta thiết nghĩ, nếu tiểu nữ của người còn trên đời, nàng không hề muốn thấy phụ thân tự giam mình trong bi thương như vậy.”
Nhà sư khép mắt, hai bàn tay đang chắp trước ngực bỗng run run:
“Thời buổi loạn lạc, nữ nhi của bần tăng chết trong khi chạy loạn. Bần tăng một thân một mình đi quy y tam bảo. Có lần lưu lạc giữa nơi hoang dã, lúc đói khát không tìm được thức ăn, tưởng cái chết đã cận kề. Ngờ đâu, một toán thợ săn qua đường đã tìm thấy bần tăng đang hấp hối giữa rừng. Họ đã cho bần tăng ăn thứ nấm đó để kéo dài mạng sống. Trong cơn mê, bần tăng gặp lại nữ nhi, rõ ràng như giữa ban ngày. Đó không phải ảo giác. Nó nhìn bần tăng, gọi bần tăng,... tiếng nó như vẫn còn văng vẳng bên tai...”
Trên đôi gò má gầy gò của nhà sư, hai hàng nước mắt bắt đầu chảy dài.
Kiếm khách đặt tay lên vai nhà sư:
“Đại sư, nỗi đau có thể tạo nên cảnh tượng còn thật hơn đời. Điều người thấy sinh từ thương nhớ, không phải thần lực. Tìm loại nấm ấy chỉ khiến người chìm sâu vào bi thương, chứ không thể đưa con trở về.”
Nhà sư chắp tay thật chặt, giọng đầy khao khát:
“Từ khoảnh khắc ấy, bần tăng không yên lòng. Bần tăng muốn nếm lại mùi vị ấy. Sư phụ bảo bần tăng còn vướng bụi trần, mê ảo, lạc khỏi thiền đạo... nhưng bần tăng biết làm sao cưỡng nổi, khi nó cho bần tăng gặp lại ký ức gia đình?”
Kiếm khách tiến một bước, ngẩng đầu hướng về phía ánh tịch dương:
“Ký ức vốn nằm trong tim người, không nằm trong cây nấm nào cả. Người càng đuổi theo ảo cảnh, ký ức càng nhạt. Nếu thực tâm muốn tưởng nhớ nữ nhi, hãy sống kiên cường, chứ đừng đắm mình trong những hình bóng không thể chạm.”
Nhà sư thở dài, đôi mắt ửng đỏ:
“Thí chủ, lời người rất phải. Nhưng vết thương trong tâm quá sâu... Bần tăng sẽ cố tìm đường đi tiếp. Mong rằng rồi đây sẽ tìm được cách chữa lành.”
Kiếm khách khẽ cười, mắt vẫn nhìn vào ánh dương đang dần tắt. Y biết, rồi ngày mai, bình minh vẫn sẽ tiếp tục xuất hiện. Y nói:
“Đại sư, chữa lành cần thời gian, không phải cô độc. Cứ từng bước mà tiến, tâm rồi sẽ theo. Nếu một ngày người chùn bước, hãy tìm ta; chẳng ai phải đơn độc giữa cõi đời khắc nghiệt này.”
Nhà sư quay lại nhìn bóng lưng của kiếm khách, bỗng thấy trong lòng thoáng chút yên ổn trở lại:
“Bần tăng trong phút yếu lòng đã nói quá nhiều. Bần tăng không tìm nổi đường đến Vấn Tâm Tự, không đạt được giác ngộ, lại mất đi ái nữ, chẳng còn lối nào quay về cõi tục. Hổ thẹn... thật hổ thẹn.”
Kiếm khách cười, đôi chân bắt đầu bước, giọng hào sảng như mời gọi bạn hữu thân thiết:
“Đại sư lạc đường không phải vì đường núi khó tìm... mà vì tâm người chưa an. Nếu muốn, ta có thể đưa người đến Vấn Tâm Tự. Đến được đó, người gặp lại chính mình hay không, còn tùy ở lựa chọn của người.”
Nhà sư ngẩng lên. Trong đôi mắt từng đục mờ, nay le lói một tia sáng nhỏ, như hạt lửa sắp tàn bỗng được che chắn khỏi gió.
Và thế là, giữa con đường núi hoang vắng, bóng một hiệp khách và một vị sư già bước chầm chậm xuống triền dốc. Không ai nói thêm lời nào, nhưng nhà sư biết, một hành trình mới đang bắt đầu.
Không phải hành trình đến chùa, mà là hành trình giải thoát bản tâm.
Bỗng đằng trước y, sau khúc quanh, có tiếng gậy trúc đều đặn chạm vào những hòn đá trên đường. Y tiếp tục bước. Đằng sau một thân tùng xuất hiện bóng dáng một vị sư già trong bộ áo cà sa màu nâu, dáng người gầy gò, trong đôi mắt mờ đục có lẫn chút bi thương. Từng bước của nhà sư nặng như chở theo cả núi sầu.
Vừa trông thấy y, nhà sư chắp tay, cúi đầu:
“A-di-đà phật. Gặp mặt là duyên. Thí chủ, bần tăng nghe nói trên núi này có một loại nấm gọi là nấm linh lung. Thí chủ có vẻ thường hay lui tới núi này, chẳng hay có thể bố thí cho bần tăng ít nấm linh lung chăng?”
Kiếm khách dừng lại, nhìn nhà sư có chút bất ngờ. Rồi y lại khẽ cười và bảo:
“Đại sư, đường trường vốn khắc nghiệt, nếu ta có nấm linh lung kia, ắt dâng ngay không tính toán. Nhưng thứ người tìm vốn chẳng nằm trên lộ trình này. Nói ta nghe... cớ sao một nhà sư tâm trí thanh tịnh lại tìm cầu vật phàm tục?”
Nhà sư khẽ ngẩng lên, đôi mắt ông mông lung, giọng như vọng về quá khứ xa xăm:
“Nghe truyền những cây nấm linh lung có thần lực giúp người ta thoát xác thân, để tâm du hành vào cõi ảo.”
Kiếm khách nhìn nhà sư hồi lâu.
Y vốn đi nhiều nơi, thấy nhiều hạng người. Trong đó, không thiếu những kẻ u mê ngu muội. Nhưng từ trong ánh mắt nhà sư, kiếm khách lại thấy không phải là u mê, mà là nỗi tuyệt vọng và khát khao được giải thoát không thể giả tạo.
"Lời truyền khẩu thì nhiều lắm, đại sư... nhưng phần lớn lại chẳng đáng tin, vì chúng sinh ra từ mong ước chứ không phải chân lý. Dẫu cho nấm ấy thật có thể đưa tâm vào cõi ảo, thì ảo cảnh cũng chẳng mang lại giác ngộ cho ngài. Ta xin được hỏi: người tìm thần lực... hay chỉ muốn chạy trốn những gánh nặng đang đè nặng trong lòng mình?”
Một làn gió thoảng lướt qua. Nhà sư lại cúi đầu, giọng nặng trĩu buồn:
“Từ khi tiểu nữ qua đời, bần tăng chẳng còn tha thiết gì với hồng trần... nên mới tìm nương nhờ cửa Phật.”
Kiếm khách thở nhẹ, hơi thở hòa cùng làn gió phất nhẹ tà áo y.
“Đại sư, thành thật chia buồn. Không ai làm cha mẹ mà lại nên sống lâu hơn con mình... nhưng trốn tránh thế gian không phải là liều thuốc cho nỗi đau ấy. Tâm người muốn nương nhờ cửa Phật để cầu tĩnh lặng, nhưng sự tĩnh lặng dựa trên sự trốn tránh sẽ dễ dàng sụp đổ dù chỉ với một cái chạm nhẹ nơi đầu ngón tay. Ta thiết nghĩ, nếu tiểu nữ của người còn trên đời, nàng không hề muốn thấy phụ thân tự giam mình trong bi thương như vậy.”
Nhà sư khép mắt, hai bàn tay đang chắp trước ngực bỗng run run:
“Thời buổi loạn lạc, nữ nhi của bần tăng chết trong khi chạy loạn. Bần tăng một thân một mình đi quy y tam bảo. Có lần lưu lạc giữa nơi hoang dã, lúc đói khát không tìm được thức ăn, tưởng cái chết đã cận kề. Ngờ đâu, một toán thợ săn qua đường đã tìm thấy bần tăng đang hấp hối giữa rừng. Họ đã cho bần tăng ăn thứ nấm đó để kéo dài mạng sống. Trong cơn mê, bần tăng gặp lại nữ nhi, rõ ràng như giữa ban ngày. Đó không phải ảo giác. Nó nhìn bần tăng, gọi bần tăng,... tiếng nó như vẫn còn văng vẳng bên tai...”
Trên đôi gò má gầy gò của nhà sư, hai hàng nước mắt bắt đầu chảy dài.
Kiếm khách đặt tay lên vai nhà sư:
“Đại sư, nỗi đau có thể tạo nên cảnh tượng còn thật hơn đời. Điều người thấy sinh từ thương nhớ, không phải thần lực. Tìm loại nấm ấy chỉ khiến người chìm sâu vào bi thương, chứ không thể đưa con trở về.”
Nhà sư chắp tay thật chặt, giọng đầy khao khát:
“Từ khoảnh khắc ấy, bần tăng không yên lòng. Bần tăng muốn nếm lại mùi vị ấy. Sư phụ bảo bần tăng còn vướng bụi trần, mê ảo, lạc khỏi thiền đạo... nhưng bần tăng biết làm sao cưỡng nổi, khi nó cho bần tăng gặp lại ký ức gia đình?”
Kiếm khách tiến một bước, ngẩng đầu hướng về phía ánh tịch dương:
“Ký ức vốn nằm trong tim người, không nằm trong cây nấm nào cả. Người càng đuổi theo ảo cảnh, ký ức càng nhạt. Nếu thực tâm muốn tưởng nhớ nữ nhi, hãy sống kiên cường, chứ đừng đắm mình trong những hình bóng không thể chạm.”
Nhà sư thở dài, đôi mắt ửng đỏ:
“Thí chủ, lời người rất phải. Nhưng vết thương trong tâm quá sâu... Bần tăng sẽ cố tìm đường đi tiếp. Mong rằng rồi đây sẽ tìm được cách chữa lành.”
Kiếm khách khẽ cười, mắt vẫn nhìn vào ánh dương đang dần tắt. Y biết, rồi ngày mai, bình minh vẫn sẽ tiếp tục xuất hiện. Y nói:
“Đại sư, chữa lành cần thời gian, không phải cô độc. Cứ từng bước mà tiến, tâm rồi sẽ theo. Nếu một ngày người chùn bước, hãy tìm ta; chẳng ai phải đơn độc giữa cõi đời khắc nghiệt này.”
Nhà sư quay lại nhìn bóng lưng của kiếm khách, bỗng thấy trong lòng thoáng chút yên ổn trở lại:
“Bần tăng trong phút yếu lòng đã nói quá nhiều. Bần tăng không tìm nổi đường đến Vấn Tâm Tự, không đạt được giác ngộ, lại mất đi ái nữ, chẳng còn lối nào quay về cõi tục. Hổ thẹn... thật hổ thẹn.”
Kiếm khách cười, đôi chân bắt đầu bước, giọng hào sảng như mời gọi bạn hữu thân thiết:
“Đại sư lạc đường không phải vì đường núi khó tìm... mà vì tâm người chưa an. Nếu muốn, ta có thể đưa người đến Vấn Tâm Tự. Đến được đó, người gặp lại chính mình hay không, còn tùy ở lựa chọn của người.”
Nhà sư ngẩng lên. Trong đôi mắt từng đục mờ, nay le lói một tia sáng nhỏ, như hạt lửa sắp tàn bỗng được che chắn khỏi gió.
Và thế là, giữa con đường núi hoang vắng, bóng một hiệp khách và một vị sư già bước chầm chậm xuống triền dốc. Không ai nói thêm lời nào, nhưng nhà sư biết, một hành trình mới đang bắt đầu.
Không phải hành trình đến chùa, mà là hành trình giải thoát bản tâm.
✍️
Tác giả: Quân Mạc Tiếu
Xin chào độc giả, mình là Quân Mạc Tiếu. Mình là người sáng lập và cũng là tác giả chính của blog truyện Túy Tửu Ngọa Tiên Sơn. Với niềm đam mê mãnh liệt dành cho văn học, mình đã tạo ra nơi này để chia sẻ những tác phẩm của mình với bạn đọc khắp nơi.
Những câu chuyện của mình lấy cảm hứng từ triết lý phương Đông và những suy ngẫm về cuộc sống. Mình hy vọng qua mỗi câu chuyện, bạn đọc có thể tìm thấy một chút bình yên, một chút suy tư, và có thể cả một chút năng lượng tích cực trong cuộc sống hàng ngày.